Tào Chân mềm oặt người trên ghế, bên tai không ngừng vang lên tiếng ong ong.
Đạo tâm vỡ nát, tâm ma nảy mầm, vô vàn ảo ảnh hiện lên trong đầu hắn, khiến mái tóc hắn bạc trắng trong chớp mắt, rồi lại bị máu tươi vọt ra nhuộm thành màu đỏ.
Vãng Sinh châu giám sát trưởng không nỡ nhìn Tào Chân, bèn nhẹ nhàng an ủi: “Tào Chân, thắng bại là lẽ thường, ngươi đừng như thế.”
“Vậy ta phải thế nào?”




